Chạm khẽ vào yêu thương
Tiếng nức nở rung lên từ lồng ngực
Nhức nhối niềm riêng,
Mọi thứ trôi tuột về phía ngày đã mất
Em tìm gì ở phía hư không?
Chạm khẽ vào yêu thương
Thấy khát khao không phải là hạnh phúc
Chỉ là một chút ân cần
Ru ngủ miền cô đơn.
Phía em...
Cõng trên vai những lặng thầm trăn trở
Từ bỏ là lựa chọn đớn đau
Là chia da xẻ thịt
Nên em giữ cho mình.
Ngự trên nét cười, làn môi một điều hư ảo
"Em hạnh phúc với con đường em chọn"
Đến bao giờ
Em sớt được cô đơn?!
Chạm
khẽ vào yêu thương! Để không vỡ òa thành nước mắt của ăn năn, hối hận.
Đáng sợ nhất là ăn năn, hối hận với chọn lựa của mình.
Không
phải là em không can đảm cắt đứt mối quan hệ hiện tại, chỉ là lương tâm
của người làm mẹ không cho phép em làm như vậy. Còn cố gắng được thì
hãy cứ cố gắng, vun được thì cứ vun vén cho trọn nghĩa tình. Đời người
có khi không đủ dài để trả hết nợ nần của yêu thương, của bao nhiêu mối
quan hệ. Sống đã khó, sống cho tốt lại càng khó biết bao nhiêu.
Em
có được quyền làm mẹ thì những đứa con cũng có quyền được yêu thương,
quyền được có đủ tình thương. Cái quyền ấy, người làm cha mẹ cũng không
thể nào tước bỏ. Chỉ là vậy thôi!