Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Ai dạy em cách quên?

Ai dạy em cách quên?
Hai năm quen nhau, một năm rưỡi yêu nhau, anh dạy em cách yêu một người, nhớ một người, chờ mong một người. Nhưng khi mình xa nhau, cớ sao anh không dạy em cách quên một người?
Bản thân nỗi nhớ rất đẹp, chỉ có điều, có cái đẹp khiến ta hạnh phúc cũng có cái đẹp khiến ta đớn đau. Em cũng không biết, anh trong nỗi nhớ của em, là đớn đau hay hạnh phúc.
Em thường đặt điện thoại ở chế độ im lặng, để cúi xuống nhìn chằm chằm vào màn hình đen kịt, lại mở máy lên, rồi thở dài. Mỗi lần mở máy, em lại mong chờ, mong chờ có một tin nhắn nào đó hay một cuộc gọi nhỡ từ anh. Cái cảm giác đợi chờ và hi vọng nuốt chửng em, khiến em vùng vẫy mà không tài nào thoát ra được. Em không để chuông, chỉ là muốn bản thân có một điều gì để hi vọng. Có những lúc, màn hình điện thoại chợt sáng, em chụp ngay lấy máy, run run bấm phím mở, để rồi bật cười chua chát khi thấy đó là tin nhắn của tổng đài, em thấy mình thật ngốc nghếch, và rồi nước mắt cứ lăn dài…
Mình chia tay rồi anh nhỉ?
Thật khó khăn để em chấp nhận điều đó, thực sự thì em vẫn lưu lại toàn bộ những tin nhắn của anh, để đọc lại, để chìm đắm trong hạnh phúc rồi chết ngạt trong nỗi đau giằng xé tâm can. Em vẫn để hình nền điện thoại là anh, để lúc nào cũng có thể nhìn thấy anh. Bạn bè hỏi em còn yêu anh à, em chỉ cười hì hì chống chế rằng lười không muốn đổi. Phải, em lười biếng, lười biếng đến mức không muốn quên anh.
Còn anh thì sao? Còn nhớ hay đã quên?
Em thấy phụ nữ thường rất ích kỉ, luôn muốn quên người đàn ông mình đã từng yêu nhưng lại muốn người đó phải suốt đời không được quên mình. Em cũng thế, luôn muốn quên anh. Nhưng thực sự chẳng thể quên. Muốn mà không quên được người mình đã từng yêu, đó là nỗi bất hạnh của phụ nữ. Anh hẳn là sẽ quên em, nhỉ?
Thật ra, em rất sợ cô đơn.
Khi yêu anh, em thi thoảng thèm sự cô đơn cực kì, thèm được ở một mình, thèm được tự do. Nhưng chỉ là thi thoảng thôi anh ạ, vì em cũng chưa từng nghĩ đến, xa anh em sẽ thế nào. Thế mà cầu được ước thấy, em bây giờ tự do thật, tự do trong nỗi nhớ chông chênh mênh mang, em tựa như một cánh chim nhỏ giữa bầu trời rộng lớn, thấy mình tự do quá đâm sợ hãi. Em nhớ anh. Nhớ muốn điên lên được.
Chẳng nhớ, từ lúc xa anh, em đã khóc bao nhiêu lần. Nhưng sự tự trọng của một người con gái, không cho phép em được mở miệng nói với anh điều đó. Hai lần là quá đủ phải không? Nếu anh còn yêu, thì em đã chẳng phải nói xin anh quay lại đến lần thứ hai, để rồi nhận lấy sự từ chối phũ phàng đầy đau xót. Em tự biết, nếu có quay lại, hẳn chỉ là anh thương hại em.
Nhưng anh à, em cũng rất mạnh mẽ!
Em cũng biết tự lau nước mắt cho mình. Em cũng lụy tình nhưng chẳng đến mức không biết yêu quý bản thân. Ai đó đã nói , muốn người khác yêu mình, trước hết phải tự yêu lấy bản thân. Em còn trẻ, và còn yêu đời lắm. Em cũng vẫn sẽ tung tăng đi chơi cũng bè bạn, đi shopping và làm những điều em thích. Chỉ có điều em sẽ vẫn nhớ anh, và có những lúc hâm hâm ngồi khóc một mình.
Anh không dạy em cách quên. Nhưng thời gian sẽ giúp em điều đó. Em sẽ quen dần với cô đơn, và anh yên tâm, đến một lúc nào đó, em sẽ không còn nhớ anh nữa, người em đã-từng-yêu ạ…