Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Miên man tình cũ

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu.
Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm dầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay ?

                                                  Xuân Quỳnh
 

 Hà Nội lãng đãng vị thu đượm lại nỗi ưu sầu. Em nhớ anh thật nhiều. Em yêu mùa thu như tình yêu với anh.
 Với em, thu theo cánh cỏ may vương áo người đi xa, thu monh manh cánh cúc dại ươm màu vàng đất trời. Thu trong em thật nhẹ, theo những cơn gió quẩn quanh lòng người. Tình anh đã xa, em biết mình nên quên. Nhưng thu gợi lại tất cả. Kỉ niệm, theo tiếng gió ùa về, khuấy nhẹ ký ức.
 
 Quen anh trong mùa đông, yêu nhau chớm hè và chia tay khi cái nóng khủng khiếp nhất. Mọi cảm xúc chúng ta trải qua trong sự nóng lạnh khắc nghiệt của đất trời. Và em nhớ anh hơn trong mùa dịu êm, mùa của cảm xúc.
 Nhưng, anh nên là ký ức.
 
 Anh chưa bao giờ là hình hài xác định trước mặt em. Người ta nói tình ảo dễ tan vỡ. Anh như bong bóng màu hồng lung linh trong trái tim cô nàng Song Ngư mơ mộng. Bong bóng đẹp chóng tan. Em nguyện gìn giữ nó trong tim. Bởi cái gì ảo cũng đẹp hơn thực tế anh ạ. Giữ anh trong kí ức, sẽ đẹp đẽ biết bao. Em được quyền chọn lựa những kí ức ngọt ngào, vùi chon nỗi đau tình yêu mang lại.

 Đêm thu mưa tí tách trên phiến lá, gột rửa trong lành. Em yêu anh giản dị như hương đất đượm mưa. Anh ùa về trong gương mưa hoài niệm.
 Người ta nói tình đơn phương day dứt mặn nồng. Trong yêu thương trao gửi chẳng một lần được đáp trả, ta cảm nhận hết nỗi chông chênh của tình yêu. Tình em được đặt trong tim anh đẹp đẽ dịu êm. Hẳn sẽ phải nhẹ nhàng chẳng phiền lòng. Nhưng ai yêu xa rồi mới hiểu. Nỗi nhớ thương đong đầy khôn nguôi.
 Tình đầu như ảo mộng nhân gian. Em lạc lối đi vào chẳng muốn rời xa. Em yêu anh như yêu hoa yêu cỏ, như cánh bướm chấp chới kiên cường. Anh xa em thiên đường khép lối. Em đợi người kiên nhẫn gõ cửa hay đợi anh miên man quay về?
 
 Em chẳng biết nữa.
 Tháng chín heo may về theo gấu áo. Anh theo thu về trong kí ức. Những yêu thương xưa theo gió về bên em. Thu buồn man mác, dễ gợi tình xưa.
 Nhưng chỉ thế thôi, đôi chút nhớ thương cho tình cũ đã tàn. Anh đi đường anh em bước lối em. Trên con đường phía trước đi qua bao mùa thu nữa chúng ta vẫn sẽ là người lạ từng quen.
 Em đã hình dung bao lần gặp lại, hẳn đáy lòng sẽ gợn sóng lăn tăn, tim sẽ đập và mắt sẽ dõi theo. Nhưng đã qua thì nên qua anh ạ. Em chẳng mong cái gặp lại sau này. Tình cũ nên an yên trong kí ức ngọt ngào. Em sẽ mỉm cười khi nghĩ về anh. Để hạnh phúc là đôi chút không hoàn mĩ.

 Mưa tháng chín nẫu nát cõi lòng. Mưa xé lá và cô đơn xé tim em.
 Đừng hỏi em sao làm bạn cô đơn. Người ta sống giữa hạnh phúc vẫn lạc lõng cõi riêng. Nàng Song Ngư dễ trôi trượt cảm xúc. Em bất chợt thấy lạc giữa yêu thương. Giữa tiếng cười em lại nhớ về anh. Nhớ da diết vì chẳng dám hỏi thăm.
 Thu rồi sẽ qua và em sẽ ổn thôi. Anh an yên trong miên man tình cũ.