Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Đôi lúc, hãy yếu đuối một chút đi.

Một buổi sáng ra đường đi làm, tôi nhìn thấy chị hàng xóm. Chị đang khổ sở với cái xe chết máy, và phải vào cầu cứu chồng chị. Anh từ tốn bước ra, đạp máy nổ, giữ ga, đưa chị ngồi lên xe rồi đưa tay lái cho chị. Chị cười tươi rói, hôn cái "chụt" vào má anh và nói một cách rất thật thà:
- Cảm ơn chồng, không có chồng thì vợ cũng chẳng biết làm thế nào.
"Không có chồng thì vợ cũng chả biết làm thế nào…!". Tôi biết, bạn sẽ thấy câu nói này thật nực cười. Làm quái gì mà có cái xe chết máy thôi cũng phải nhờ đến đàn ông giúp mới xong? Con gái bây giờ mạnh mẽ hơn thế nhiều. Họ chẳng cần phải dựa dẫm vào ai cả.
Đúng rồi, bạn ạ. Những cô gái hiện đại của tôi, bạn rất hay bĩu môi trước những người phụ nữ như vậy. Gặp một cô gái khóc trên đường vì thất tình, bạn bĩu môi. Gặp một cô gái nghỉ việc một hôm để chăm chồng ốm, bạn bĩu môi. Gặp một cô gái luống cuống nhờ chồng sửa giúp cái xe, bạn bĩu môi. Bạn ghét phụ nữ yếu đuối, bạn ghét những gì ủy mị. Bạn là đại diện cho nữ quyền và ước mơ của bạn là không thua kém một thằng đàn ông nào trên thế giới này.
Bạn quên rằng, yếu đuối là một đặc quyền của phụ nữ, mà thay vì tận dụng nó, chúng ta đang ngày đêm ra sức chối bỏ nó. Đó là một sai lầm.


Một người chị khác của tôi, chị là mẫu phụ nữ mạnh mẽ và thành đạt. Đi làm cả ngày, việc nhà thuê người giúp việc, việc lớn việc nhỏ trong nhà một tay chị quản lý tất, không cần chồng chị nhúng tay vào bất cứ chuyện gì. Ai cũng bảo chồng chị may mắn sung sướng khi lấy được chị. Một ngày, anh bỏ đi theo người khác sau khi nói với chị một câu như thế này:
- Có khi không có anh, em sẽ sống tốt hơn đấy. Anh xin lỗi, nhưng cô ấy cần anh hơn em.
Đó là một tên khốn, tôi biết. Nhưng anh ta thật bất hạnh. Đó là nỗi bất hạnh của sự vô dụng và cảm thấy mình không được cần đến. Có thể cả đời anh ta sẽ không có một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi như những người đàn ông khác, niềm hạnh phúc khi được vợ nhờ sửa cái xe hay niềm hạnh phúc được vợ vòi vĩnh một cái túi xách vào ngày kỉ niệm. Đó là những nỗi bất hạnh rất đàn ông mà phụ nữ chúng ta ít khi thông cảm, và nó có thể gây nên những bi kịch khó lường.

 

Bạn có bao giờ nghĩ, tại sao phụ nữ bây giờ lại vơ hết việc vào người như vậy? Bạn tranh hết những công việc đáng ra là của đàn ông, bạn ngày càng mạnh mẽ, độc lập, tự tin trong cuộc sống. Gối đầu giường một đống sách báo ủng hộ nữ quyền, dạy làm "gái hư", dạy làm "cáo", dạy cách điều khiển, nắm giữ đàn ông, phụ nữ bây giờ lao vào sống nhanh, sống gấp, sống hết sức khôn ngoan và không bao giờ, đúng vậy, không bao giờ để ai có quyền làm đau mình. Nhưng bạn ngày càng cô độc. Không ai hiểu nỗi buồn của bạn, không ai cảm thông với những cố gắng của bạn, và rồi khi đêm xuống, lớp son phấn và nụ cười xã giao mệt mỏi biến mất, những lời tâng bốc trôi đi, bạn cô đơn kinh khủng trên chiếc giường độc thân hay thậm chí cô đơn ngay khi nằm cạnh ông chồng đang ngáy của mình.
Tất cả chỉ vì bạn quá hiếu thắng mà thôi. Cái tôi quá lớn, tự ái quá cao không cho phép bạn yếu đuối. Không chịu thua thiệt bất kì ai, không chịu để người khác thấy mình kém cỏi, buồn bã hay thất vọng, nên bạn giấu tất cả cảm xúc bên trong một nụ cười giả tạo rồi lao vào làm việc hùng hục để chứng minh rằng mình là một người phụ nữ ngon lành. Đó cũng là một cách để hạnh phúc, khi lòng tự tôn được ve vuốt, khi kiêu hãnh thấy mình đứng trên người khác, khi thấy mình sống tốt mà chẳng cần dựa vào ai cả. Niềm hạnh phúc của một nữ siêu nhân.

 

Nhưng tôi biết, có một cách khác để hạnh phúc, thậm chí còn đem lại hạnh phúc cho người khác nữa, đó là đôi khi hãy dựa vào người khác một lúc, cho đỡ mỏi, để người ta hạnh phúc vì giúp được bạn, mà bạn thì hạnh phúc vì thấy mình không cô độc giữa cuộc đời này.
Đôi lúc hãy cứ tựa vai người khác mà khóc ngon lành, vì stress, vì thất tình, vì bị chơi xấu ở công ty, hay đơn giản vì soi gương thấy mình già đi. Hãy học cách tin tưởng, đặt nỗi lòng của mình vào một người khác. Không ai sống một mình hoàn toàn cả.
Đôi lúc hãy ôm lấy người đàn ông của bạn một lát vào cuối ngày, khi cả hai đều mỏi mệt. Đôi lúc hãy nhờ anh ấy cắt móng tay, chải tóc hay dắt xe hộ. Vì bạn là phụ nữ, bạn có quyền được chăm sóc và tận hưởng sự ngọt ngào đó.
Đôi lúc hãy dành thời gian nấu một món ngon, nướng một chiếc bánh, pha một cốc sữa đem đến giường cho con bạn, hay cho bố mẹ bạn. Sự quan tâm nhỏ nhặt và những  gắn kết của gia đình sẽ khiến bạn hạnh phúc hơn bất kì một dự án thành công nào đó, nơi những ganh đua và thủ đoạn còn tồn tại quá nhiều và quá khắc nghiệt.
Đôi lúc hãy yếu đuối một chút, dịu dàng một chút, sống chậm lại một chút đi, để không bỏ lỡ những điều giản dị ngọt ngào của cuộc sống vốn quá ngắn ngủi này.

 

Bạn phải nhận ra rằng, yếu đuối, dịu dàng, nữ tính là những món quà tuyệt vời nhất mà tạo hóa ban cho người phụ nữ. Một vòng tay ôm, một đôi mắt ướt, một ngón tay mềm… có sức mạnh ràng buộc khó cưỡng. Đừng coi thường nó. Và cũng đừng coi thường những người phụ nữ yếu đuối dịu dàng. Trong cứng ngoài mềm, họ mạnh hơn bạn tưởng rất nhiều.
Hãy định nghĩa lại về hạnh phúc. Giàu có, danh vọng, độc lập, kiêu hãnh, đó là hạnh phúc. Đúng, nhưng chưa đủ. Sống thật, sống bình thản, an yên, tự do, cảm xúc, không "ganh", không "gồng", không "diễn", yêu và được yêu. Đó mới là hạnh phúc. Và là hạnh phúc mãi mãi vững bền.