Thứ Năm, ngày 01 tháng 8 năm 2013

Tháng Năm về rồi đó, em có đợi như ta không?

Ta đợi tháng Năm, đợi chờ trong bao xúc cảm mà đôi lúc tưởng chừng như tháng Tư sao trôi qua thật chậm chạp, lòng sao cứ hối hả, và tiếng ve sao muộn thế mà chẳng réo rắt âm vang,… Và đến rồi đó, tháng Năm, tháng ta mong chờ, nhưng chẳng biết em có chờ không nữa.
Ta chờ tháng Năm, chờ một ngày gặp lại như lời em đã hứa, nghe ra dường như tháng Năm chỉ là một cái cớ cho cuộc giao hẹn của chính mình, chắc buồn lắm! Nhẹ tênh lời em buông, chẳng móc tay, chẳng bảo rằng sẽ như đinh đóng cột nhưng ta đợi, ta chờ, và ta tin em sẽ đến, sẽ gặp lại mình. Đôi lúc ta sống có phần hoang tưởng, ta giỏi huyễn hoặc bản thân, hay chịu đựng và rất ư kiên nhẫn để đợi chờ điều gì đó, nhưng có lẽ việc ta đợi tháng Năm về là rất ư thực tế, dẫu biết rằng một trong những ngày của tháng mà một ai đó xuất hiện mới thực sự khiến lòng ta nô nức như trẩy hội.
Có lẽ, em không biết rằng nếu em về tháng Năm mong chờ trong ta sẽ trọn vẹn hơn rất nhiều, cũng vì thế mà ta mong ngóng, đợi chờ, nhưng chẳng biết em có chờ không! Ta chờ ngày được đón em với đôi mắt mệt mỏi bởi đường xa, nhưng miệng luôn nhoẻn môi cười vì được đến nơi yêu thương; ta chờ ngày được xách hộ cái ba lô, và tận tình mang cho em nón bảo hiểm để đèo em đi đâu đó; ta chờ ngày mình cứ nghe lòng chộn rộn, theo dõi từng nhịp kim đồng hồ vì mong ngóng em; ta chờ ngày được nhìn thật sâu vào mắt em, nắm chặt tay, và thỏ thẻ rằng “ta rất, rất nhớ… em!”,… Tháng Năm trong ta là thế đó, em như chiếm cả mất rồi em à!
Ta đợi tháng Năm, tháng mà ta may mắn được là một nhân sinh trên cõi đời này, để biết thương, biết ghét, biết nhớ, biết mong, biết vui, biết buồn và biết cả giận hờn. Ta biết mình chẳng hoàn hảo nên sẽ có người yêu, kẻ ghét, cũng vì thế có thể ta là gai nhọn trong mắt một ai đó, nhưng cũng có thể lại là viên ngọc long lanh với một người khác nữa, nên ta đợi lắm những ai sẽ nhớ đến mình khi tháng Năm về, và ta mong em sẽ thế biết bao. Ta chẳng cần một món quà quý giá, cao sang, không cần một bữa tiệc cầu kì, lãng mạn, hay những lời chúc hoa văn xáo rỗng, mà chỉ cần em bên cạnh với ánh mắt sẻ chia, và nụ cười hạnh phúc, thế thôi đã đủ rồi đấy.
Tháng Năm, ta mong ngóng, đợi chờ nhiều, nhiều lắm, còn em không biết có thế không, chỉ mong rằng em đừng lãng quên và hời hợt. Ta sẽ nâng niu từng phút giây gặp gỡ để thời gian trôi qua đừng là hối tiếc, lòng đã dặn lòng thế đấy em à. 
Đến đi, tháng Năm ta đã đợi, với những cơn mưa bất chợt, với ánh nắng chói chang, với cơn gió lùa tóc em, để vương trên vai lấm tấm cát bụi, nhẹ nhàng, ta phủi sạch tấm áo riêng em, và ôm ghì thật chặt dù chỉ là một phút giây cho với nhớ thương.
Tháng Năm, ừ thì đến rồi đó, và mong rằng em cũng sẽ đến…